• eMagazine
  • ID.14
  • ShowLive

Nhìn số lượng môn học năng khiếu Sa Dật sắp xếp cho con trai mà sợ toát mồ hôi, may sao anh tỉnh ngộ kịp!

Theo Phụ Nữ Mới
Chia sẻ

Trước đây, Sa Dật giữ tư duy con còn nhỏ nên bắt buộc phải nghe lời bố.

Đối với nhiều bậc phụ huynh, chịu thua gì cũng được nhưng nhất quyết không thể thua ở mảng giáo dục. Hè đến cũng là lúc các lớp năng khiếu bùng nổ, kéo theo cuộc đua chi tiền không tiếc tay của các bậc phụ huynh. Với con cái của các ngôi sao, độ chịu chi và áp lực lại càng kinh khủng hơn.

Sa Dật (SN 1978) là diễn viên nổi tiếng của Trung Quốc, được biết đến qua nhiều bộ phim như Lên Nhầm Kiệu Hoa, Được Chồng Như Ý; Võ Lâm Ngoại Truyện; show truyền hình Keep Running,... Sa Dật và vợ (diễn viên Hồ Khả) có hai con trai. Con trai lớn là An Cát (sinh năm 2011), năm nay 15 tuổi. Con trai út là Tiểu Ngư Nhi (sinh năm 2014), năm nay 12 tuổi.

Cách đây 7 năm, thời điểm con trai lớn An Cát mới 8 tuổi, trong một chương trình truyền hình, Sa Dật tiết lộ, anh đã đăng ký hơn 10 lớp năng khiếu cùng lúc cho con trai. Nhìn vào danh sách môn học của An Cát, ai cũng phải choáng ngợp: piano, taekwondo, bóng rổ, bóng đá, bơi lội, cưỡi ngựa, cầu lông, tiếng Anh, thư pháp... Gần như không có môn nào là cậu bé chưa từng kinh qua.

Sa Dật

Thay đổi từ tư duy "Bố nói con phải nghe" sang sự thấu hiểu

Hóa ra, Sa Dật cũng giống như bao phụ huynh đang đầy rẫy nỗi lo âu ngoài kia. Anh cũng hay mắc tâm lý so sánh con nhà mình với con nhà người ta. Chính điều đó vô tình tạo ra áp lực khổng lồ lên vai An Cát, khiến cậu bé tự cảm thấy bản thân kém cỏi. Dần dần, An Cát nảy sinh tâm lý chống đối và mất đi hoàn toàn sự hứng thú với việc học.

Thậm chí, An Cát từng cảm thấy mỗi lần ngồi vào bàn đàn piano là một lần đối mặt với thái độ gay gắt của bố, khiến cây đàn không còn mang lại chút niềm vui nào. Chỉ sau khi trò chuyện với giáo viên âm nhạc của con, Sa Dật mới nhận ra sai lầm và thay đổi hoàn toàn phương pháp. Với trẻ nhỏ, điều quan trọng nhất là phải nuôi dưỡng cảm hứng tự nhiên đối với môn học đó.

An Cát là một cậu bé hướng nội, ít khi bộc lộ cảm xúc. Sa Dật nhận ra trước đây mình chưa bao giờ đặt mình vào vị trí của con để suy nghĩ. Trước đây, anh giữ tư duy con còn nhỏ nên bắt buộc phải nghe lời bố. Về sau, anh chuyển sang đặt mình vào góc nhìn của con, học cách lắng nghe và thấu hiểu.

Khi cảm nhận được sự tôn trọng, đứa trẻ mới gây dựng lại lòng tin, cởi mở trò chuyện và sẵn sàng nỗ lực để đáp lại tình yêu thương của cha mẹ. Nhờ thay đổi cách lựa chọn lớp năng khiếu và cách đồng hành cùng con, mối quan hệ giữa Sa Dật và con trai đã chuyển từ sự hy sinh áp đặt một chiều thành sự gắn kết tình cảm lành mạnh và tích cực từ cả hai phía.

Cậu bé An Cát từng học 10 lớp năng khiếu cùng lúc

Cạm bẫy "Con tự chọn thì phải ráng mà học": Đừng hỏi trẻ "Con thích học gì?"

Dù các bậc phụ huynh ngày nay đã biết tôn trọng con cái hơn, nhưng việc hỏi trẻ "Con thích học cái gì?" trước khi đăng ký lớp năng khiếu đôi khi lại là một cái bẫy.

Nhiều bà mẹ hay truyền tai nhau câu nói: "Môn năng khiếu là do con tự chọn, thì dù có khóc cũng phải học cho xong", Sự ép buộc mang danh "kiên trì" này rất dễ đổi lại tâm lý phản kháng, sự oán trách từ con cái và khiến mối quan hệ gia đình trở nên căng thẳng.

Thực tế, điều khiến cha mẹ kiệt sức nhất khi cho con đi học năng khiếu không phải là khoản học phí đắt đỏ, không phải việc mất đi ngày nghỉ cuối tuần, cũng chẳng phải những giờ vất vả kèm con luyện tập. Điều làm cha mẹ bế tắc nhất chính là sự "thả mồi bắt bóng" của trẻ: vừa mới hào hứng được ba phút, học chưa đâu vào đâu đã khóc lóc đòi bỏ.

Trẻ em ở độ tuổi nhỏ chưa thể có đủ nhận thức để hiểu thế nào là sự kiên trì hay cam kết dài hạn. Nhìn thấy cái gì mới lạ trẻ cũng sẽ thích, nhưng khi gặp khó khăn, việc trẻ muốn lui bước là phản ứng tâm lý hết sức bình thường.

Vì vậy, thay vì quăng cho con một câu hỏi đánh đố "Con thích học gì?" rồi buộc con chịu trách nhiệm đến cùng, phụ huynh cần đóng vai trò là người định hướng và quan sát. Hãy cho trẻ trải nghiệm ngắn hạn trước khi quyết định gắn bó lâu dài. Đừng biến các lớp năng khiếu thành nơi giải tỏa nỗi sợ hãi hay sĩ diện của người lớn, bởi niềm vui và sự phát triển tự nhiên của con mới là đích đến cuối cùng của giáo dục.

TIN CÙNG CHUYÊN MỤC
Xem theo ngày