• eMagazine
  • ID.14
  • ShowLive

Lý do Doraemon luôn ăn ngủ và sinh hoạt như một con người thực thụ thay vì một robot

Theo Thanh Niên Việt
Chia sẻ

Vượt qua ranh giới của một cỗ máy vô tri được lập trình sẵn, việc Doraemon sinh hoạt hoàn toàn như một người bình thường chính là chìa khóa nghệ thuật biến chú mèo máy trở thành tri kỷ của mọi đứa trẻ.

Bộ truyện tranh Doraemon của cố họa sĩ Fujiko F. Fujio từ lâu đã trở thành một tượng đài bất hủ, gắn liền với tuổi thơ của nhiều thế hệ độc giả trên toàn thế giới. Hành trình của chú mèo máy đến từ thế kỷ 22 cùng kho bảo bối thần kỳ luôn mở ra một thế giới tưởng tượng vô hạn.

Thế nhưng, có một chi tiết vô cùng thú vị mà người hâm mộ dễ dàng nhận ra, đó là dù mang danh là một robot công nghệ cao với các mạch điện tử phức tạp, Doraemon lại có lối sống, thói quen sinh hoạt không khác gì một con người bằng xương bằng thịt. Doraemon thích ăn bánh rán, biết buồn ngủ, biết đi vệ sinh và cũng có những cung bậc cảm xúc hỷ nộ ái ố. Dưới dụng ý nghệ thuật của tác giả, sự "người hóa" này không phải là một lỗi logic, mà là một tính toán xuất sắc để xây dựng giá trị cốt lõi cho tác phẩm.

Lý do Doraemon luôn ăn ngủ và sinh hoạt như một con người thực thụ thay vì một robot - Ảnh 1.

Doraemon là robot nhưng lại có những thói quen và sở thích như con người

Hiện thực hóa một tình bạn tri kỷ mang tính bình đẳng

Lý do lớn nhất để tác giả để Doraemon sinh hoạt như một con người là nhằm xóa nhòa khoảng cách giữa "người điều khiển" và "cỗ máy". Nếu Doraemon chỉ đứng một góc phòng, cắm sạc điện vào ban đêm và vận hành hoàn toàn bằng các câu lệnh khô khan, mối quan hệ giữa Doraemon và Nobita sẽ chỉ dừng lại ở mức độ chủ nhân và công cụ hỗ trợ.

Việc Doraemon cũng biết thèm ăn bánh rán đến mức chảy nước miếng, biết rúc vào chăn ấm ngủ ngày khi lười biếng, hay biết nổi cáu khi bị Nobita làm phiền đã biến Doraemon thành một thành viên thực thụ trong gia đình. Doraemon không đứng ở vị thế bề trên để ban ơn, mèo ú là một người bạn cùng trang lứa, cùng chia sẻ một căn phòng, cùng ăn chung một mâm cơm và cùng trải qua những rắc rối tuổi thơ. Sự bình đẳng trong sinh hoạt này chính là nền tảng để xây dựng nên một tình bạn tri kỷ, thiêng liêng và chân thành nhất.

Đối với Nobita - một cậu bé luôn tự ti, học kém, chơi thể thao tệ và thường xuyên bị bạn bè bắt nạt, sự xuất hiện của một robot hoàn hảo, nghiêm túc đôi khi sẽ vô tình tạo nên một áp lực tâm lý mới. Nhưng Doraemon lại xuất hiện với một diện mạo đầy khuyết điểm. Doraemon cũng sợ chuột đến mức mất trí, cũng có những lúc hậu đậu cuống cuồng làm rơi bảo bối và cũng biết tự ti về ngoại hình không có tai của mình.

Việc một cỗ máy tương lai cũng có những nhu cầu vật chất và tinh thần y hệt con người mang lại một cảm giác an tâm tuyệt đối cho Nobita. Khi nhìn thấy Doraemon cũng có những lúc yếu đuối, lười biếng hay thèm ăn, Nobita nhận ra mình không cô đơn. Sự đồng điệu trong lối sống giúp Doraemon dễ dàng thấu cảm với những thất bại của Nobita, biến chú mèo máy màu xanh này trở thành một chiếc phao cứu sinh tinh thần, một người bạn luôn dang rộng vòng tay chấp nhận mọi khuyết điểm của cậu nhóc mà không phán xét.

Lý do Doraemon luôn ăn ngủ và sinh hoạt như một con người thực thụ thay vì một robot - Ảnh 2.

Doraemon thích ăn bánh rán

Lý do Doraemon luôn ăn ngủ và sinh hoạt như một con người thực thụ thay vì một robot - Ảnh 3.

Và cũng thích ngủ lười...

Dụng ý châm biếm nhẹ nhàng đối với sự lệ thuộc vào công nghệ

Cố họa sĩ Fujiko F. Fujio luôn cài cắm những thông điệp triết lý sâu sắc đằng sau những câu chuyện thiếu nhi. Việc xây dựng một robot thế kỷ 22 nhưng lại có những thói quen rất "nguyên thủy" của con người là một nét vẽ trào phúng đầy chủ ý.

Nó nhắc nhở độc giả rằng công nghệ dù có phát triển vượt bậc đến đâu, đích đến cuối cùng của khoa học vẫn là phục vụ và hướng tới những giá trị nhân bản. Doraemon sở hữu những bảo bối có thể thay đổi cả thực tại, nhưng bản thân Doraemon lại tìm thấy hạnh phúc từ những điều giản dị nhất: một chiếc bánh rán nhân đậu đỏ, một giấc ngủ trưa yên bình hay một buổi hẹn hò với cô mèo hàng xóm... Chi tiết này gián tiếp cảnh báo con người hiện đại không nên quá sa đà vào những giá trị ảo của công nghệ mà bỏ quên đi những nhu cầu hạnh phúc cốt lõi, bình dị của cuộc sống đời thực.

Sau tất cả, việc Doraemon luôn ăn ngủ và sinh hoạt như một con người thực thụ chính là nét vẽ thành công nhất định hình nên linh hồn của bộ truyện. Chú mèo máy màu xanh không được tạo ra để làm một biểu tượng công nghệ lạnh lùng, mà được sinh ra để làm hiện thân của một giấc mơ tuổi thơ hoàn hảo - nơi mỗi đứa trẻ đều có một người bạn trung thành, sẵn sàng cùng mình đi qua những ngày tháng ngây ngô, vụng dại.

Chính sự "không giống robot" của Doraemon đã giữ cho tác phẩm luôn ngập tràn hơi ấm nhân văn, để lại một dấu ấn sâu đậm và trở thành liều thuốc chữa lành vô giá cho tâm hồn của độc giả thuộc mọi thế hệ.

TIN CÙNG CHUYÊN MỤC
Xem theo ngày